Trang chủ » Đồi Mộng Mơ » Miên du Đà Lạt » Đà Lạt, nỗi nhớ tháng 3

Đà Lạt, nỗi nhớ tháng 3

13.08.2017 04.01.2024 hoài niệm

Tôi ngồi ôm đàn guitar và hát khe khẽ bản nhạc Đà Lạt Trong Niềm Nhớ của Diệu Hương. Tiếng đàn muộn màng của tuổi 60 rè rè tập mãi chưa trong tiếng.

Buổi sáng tháng 3 ở đây có sương mù làm tôi nhớ Đà Lạt lạ lùng. Đà Lạt có hai mùa mưa nắng. Ở đây có hai mùa nóng lạnh. Mùa mưa Đà Lạt thường mang dư vị cơn bão rớt miền Trung rì rì rên rỉ, mưa từ ngày này qua ngày nọ. Phố vắng nhưng tiệm phở lúc nào cũng đông nghẹt. Ăn xong tô phở dù sáng hay chiều, nép vào cánh tay người yêu, dạo một vòng Hòa Bình rồi chui vào ciné.

Đêm về sương xuống, dốc chợ dẫn xuống bờ hồ hai hàng anh đào từng cặp dìu nhau trong sương. Gói đậu phụng rang gói bằng giấy viết học trò xoay hình chiếc nón vừa mua của bà hàng ngồi xổm trước tiệm Vĩnh Chấn. Con dốc chợ ngắn nhưng rất tình, con dốc thẳng tắp từ khu Hòa Bình, uốn quanh sang trái rồi rẽ sang phải băng qua cầu Ông Đạo. Gió hồ thoáng lạnh, đi sát vào nhau hơn, vòng tay ôm nồng nàn, ấm áp. Thủy Tạ chờ trước mặt. Vẫn chọn một góc bàn quen thuộc. Một tách cà phê phin đen không đường và một ly trà sữa Lipton. Đà Lạt chập chờn trong đêm. Hàng thông nằm lặng lẽ bên kia hồ. Khách thưa dần, sương đổ xuống. Anh bảo trong sương có mùi hương, trong hương có em, nên anh yêu sương. Tôi bảo vậy khi nào sương tan là anh hết yêu em phải không? Đâu có, em nhìn này. Tay anh đang ôm chặt một ngụm sương trong túi áo.

Có bao người yêu nhau trong thành phố sương mù này rồi mãi mãi có nhau? Có bao người yêu nhau trong thành phố sương mù này rồi mãi mãi mất nhau? Dầu hạnh phúc hay rã rời chia tay, đêm về nhắm mắt lại vẫn ước mơ Đà Lạt mãi mãi còn đó.

thongreo.com | Đà Lạt, nỗi nhớ tháng 3

Tôi từ giã quê hương mang theo người yêu từ Đà Lạt, mang theo mùi hương trong túi áo anh. Nhìn anh, tôi thấy từng con đường ngoằn ngoèo, mùi sương thơm buổi sáng, mùi nhựa thông hai mùa trên đồi, mùi cà phê Tùng thơm ngây ngất, mùi phở Bằng với bà nem nướng quạt phe phẩy bên góc hè cửa tiệm. Những ngày cuối tuần lang thang lên tận Cây Số 4 cạnh Mã Thánh ăn tô bún bò Huế cay thơm mùi sả, mùi rau chuối, tía tô. Nhìn nải chuối treo lủng lẳng từ trên trần nhà thật độc đáo. Ăn xong lúc nào cũng ngồi lê la nán lại uống thêm dăm ba chén trà đọt xanh đắng ngắt mê hồn người.

Trở về khu phố chợ tìm chỗ đậu xe rồi từ từ tản bộ quanh khu Hòa Bình. Phải đi thật chậm, chậm để được nghe từng hơi thở của nhau, để được nhìn ngắm từng cửa tiệm, từng khuôn mặt đã thấy ngàn vạn lần. Ông Chà Và tiệm mỹ phẩm đon đả nhoẻn miệng cười: “Chào người bà con!”. Tiếng hát Khánh Ly của tiệm thu băng nhẹ nhàng xa vắng. Chỉ có thế, đi một vòng Hòa Bình mà đếm từng bước cũng chỉ mất nhiều lắm là mười lăm phút. Cái lẩm cẩm thật dễ thương của thành phố tôi yêu.

thongreo.com | Đà Lạt, nỗi nhớ tháng 3

Băng qua đường xuống con dốc Minh Mạng, con dốc đi xuống ưỡn ngực, đi lên cúi đầu. Lưng chừng dốc có cô hàng sách tiệm Thiên Nhiên và bao anh SVSQ Võ Bị giả vờ vừa đọc sách vừa liếc nhìn. Con dốc ẹo qua góc tay mặt với hai cô bé xinh xinh ngồi sau máy bắp rang. Những chiều mưa con dốc bỗng vắng vẻ, vì mọi người đã dừng lại đầu dốc, ghé vào quán bánh xèo Tăng Bạt Hổ. Phải ăn bánh xèo dưới mưa, phải nghe từng tiếng mưa lộp độp trên tấm bạt che xéo qua hàng hiên, phải ngồi gần vào người khách không quen biết bên cạnh mới thấy đĩa bánh xèo dòn vàng với chén nước mắm ớt tỉa cà rốt công phu bên những cọng xà lách Đà Lạt là tuyệt vời, là không thể nào quên được dù chỉ mới ghé qua một lần, nhưng chắc chắn phải trở lại và chỉ trở lại khi trời đổ mưa.

Con dốc Duy Tân bên cạnh bánh mì Vĩnh Chấn cũng đặc biệt. Con dốc có nhiều người đẹp nổi tiếng, con dốc của Hải, Lục, Không quân. Những ngày nắng đẹp phải may mắn lắm mới tìm được một chỗ ngồi ở quán kem Việt Hưng bên hông đường Thành Thái nhìn xuống dốc chợ.

Ngày cuối tuần Đà Lạt đẹp rực rỡ nhất là mùa Noel. Màu áo dạ mùa đông của SVSQ Võ Bị và Chiến Tranh Chính Trị nổi bật bên màu áo đồng phục của nữ Sinh Couvent des Oiseaux. Màu áo đồng phục hàng ngày của nữ sinh Bùi Thị Xuân được thay thế bằng những chiếc áo thời trang, e ấp, sang trọng, dễ thương. Thật gần Noel những màu áo Hải quân, Không quân và các binh chủng khác mới rộn ràng về phép thăm nhà, thăm người yêu. Mẹ Đà Lạt mỉm cười hân hoan đón nhận tình yêu nồng nàn từ bốn phương.

Tôi hãnh diện đi bên màu áo dạ Hải quân hiếm hoi độc đáo.

thongreo.com | Đà Lạt, nỗi nhớ tháng 3

Tôi yêu con đường Hàm Nghi, con đường hẹp ít ánh nắng mặt trời. Con đường chỉ sáng lên rạng rỡ với tà áo trắng, áo xanh Bùi Thị Xuân đi về mỗi ngày. Ngày mưa, xe hơi, xe đạp qua lại len lỏi, nước bắn tung toé lên tà áo dài trắng tinh làm các nàng chun chun mũi giận hờn.

Ngày ngày, từng đoàn con gái áo trắng, áo xanh mặc theo từng mùa từ những con dốc khắp nơi đổ về, ngang đến dốc chùa là trở nên rộn rịp bước chân chim nói cười nghịch ngợm. Tà áo phất phơ theo gió lạnh hây hây dài lên đến đầu dốc Võ Tánh nối dài. Chưa đến giờ bác cai mở cổng chính là cả bọn tha hồ túm tụm cổng sau tâm tình. Nộp bài trễ là chuyện thường nhưng đi học trễ thì rất hiếm. Dù ở hướng nào của thành phố Đà Lạt, bọn con gái tinh ranh vẫn tìm một con đường tắt xa nhà nhất để đi về. Tà áo trắng, áo xanh đó tôi đã mang theo như một hành trang kỷ niệm hơn nửa đời người mất mát đau thương.

Bao năm rồi những buổi họp mặt Đà Lạt rộn ràng nỗi nhớ. Cuối tháng 5, BTX/THD họp mặt Houston mình lại gặp nhau. Chỉ còn 73 ngày nữa thôi. Giờ này Đà Lạt chắc nắng đang lên và mặt hồ đang nhè nhẹ sương tan.

Nhưng…

Đêm qua nhận được mấy tấm hình Đà Lạt bây giờ qua email.

Một vũng bùn bầy nhầy bên hồ Xuân Hương. Những tấm lưng còng già nua bên cạnh chiếc máy cày hung dữ bới xoáy. Ngồi đây cách trăm ngàn vạn dặm tôi không nghe được tiếng gào thét của chiếc máy xe, nhưng tôi có thể tưởng tượng được tiếng nghẹn ngào tức tưởi, và giọt nước mắt rơi vội vàng của người dân Đà Lạt, quê hương tôi.

Hồ Xuân Hương đã mất!

Mặt nước lạnh buốt đã có lần tôi nghịch ngợm thò chân đưa đẩy giữa hồ trên chiếc Pedal L’eau giờ đây đã khô cạn, câm lặng thổn thức dưới chiếc đê thô kệch bắc ngang hồ. Mấy chiếc xe Honda vô tư qua lại trên con đường mới vun còn nham nhở như cày xé lên tim tôi, lên thành phố thương yêu đã một lần nghẹn ngào bỏ lại sau lưng.

Sông xưa giờ đã thành đồng

Giã từ Đà Lạt. Biết tôi có còn can đảm trở về?

Đào Thị An

Bài viết cùng chuyên mục